
Đề Task 1 cho một biểu đồ và hai mươi phút. Cám dỗ lớn nhất là mô tả lần lượt từng đường, từng cột, từng năm — và đó là cách nhanh nhất để hết giờ mà chưa nói được điều gì.
Bài này nói về bước xảy ra TRƯỚC khi viết: chọn số liệu.
Bốn nhóm đặc điểm đáng nói
Gần như mọi biểu đồ đều trả lời được bốn câu dưới đây, và câu trả lời cho chúng chính là bộ số liệu bạn cần.

Bốn câu hỏi trước khi viết
Cái nào cao nhất và cái nào thấp nhất, ở thời điểm nào?
Xu hướng chung là tăng, giảm hay đi ngang?
Có chỗ nào đảo chiều, cắt nhau hay nhảy vọt không?
Khoảng cách giữa các nhóm rộng ra hay hẹp lại?
Đưa số vào câu, đừng để số đứng một mình
Một con số không kèm phép so sánh thì không nói gì. “Năm 2010 đạt 45%” là dữ liệu; “năm 2010 đạt 45%, gần gấp đôi mức của nhóm còn lại” mới là nhận xét.
Vì thế mỗi câu nên chở một quan hệ: cao hơn, thấp hơn, gấp mấy lần, tăng bao nhiêu điểm phần trăm. Con số đi kèm để chứng minh quan hệ đó, không phải để lấp chỗ.
| Thay vì | Viết thành |
|---|---|
| A là 45%, B là 25% | A cao gần gấp đôi B (45% so với 25%) |
| Năm 2000: 10, năm 2010: 30 | Con số tăng gấp ba trong mười năm, từ 10 lên 30 |
| C giảm còn 12% | C giảm mạnh nhất trong bốn nhóm, còn 12% |
Phần mở và phần tổng quan
Mở bài là một câu diễn đạt lại đề bằng từ của mình. Ngay sau đó là phần tổng quan — hai hoặc ba câu nói bức tranh lớn, KHÔNG kèm số.
Phần tổng quan là chỗ quyết định nhiều nhất mà lại hay bị bỏ: nó chứng minh bạn đọc ra ý nghĩa của biểu đồ chứ không chỉ đọc được các trục.

Hai mươi phút chia được như sau: hai phút đọc và khoanh, ba phút nháp bốn ý, mười ba phút viết, hai phút soát. Bỏ bước nháp là bỏ đúng bước quyết định điểm.
Thông số và quy tắc trong bài lấy từ tài liệu công khai của đơn vị tổ chức thi. Hãy đối chiếu với thông báo mới nhất trước khi đăng ký.
Chủ đề
- Writing
- Luyện tập


