
Part 2 cho một thẻ đề, một phút chuẩn bị, rồi hai phút nói liên tục. Phần khó không phải nội dung mà là không dừng lại giữa chừng.
Bài này nói về cách dùng một phút ấy sao cho hai phút sau tự chạy.
Ghi từ khoá, đừng viết câu
Viết câu đầy đủ tốn khoảng mười lăm giây mỗi câu, tức một phút được bốn câu — không đủ cho hai phút nói. Tệ hơn, lúc nói bạn sẽ cố đọc lại chúng, và giọng đọc nghe khác hẳn giọng nói.
Sáu đến tám từ khoá thì đủ: mỗi từ khoá gợi ra một câu, và câu ấy được dựng ngay lúc nói nên nghe tự nhiên.

Ba gạch đầu dòng trên thẻ là bộ khung
Thẻ đề luôn có ba gạch đầu dòng, và chúng đã chia sẵn bài nói thành ba phần. Dùng đúng thứ tự ấy thì không bao giờ mất phương hướng giữa chừng.
Dành khoảng ba mươi giây cho mỗi gạch đầu dòng, và gạch cuối thường là chỗ nói được lâu nhất — nó hay hỏi cảm nhận hoặc lý do, tức phần không có giới hạn dữ kiện.
| Quãng | Nói gì |
|---|---|
| 0:00 – 0:30 | Gạch đầu dòng thứ nhất: dựng bối cảnh |
| 0:30 – 1:00 | Gạch thứ hai: chi tiết cụ thể |
| 1:00 – 2:00 | Gạch thứ ba: lý do, cảm nhận, và một ví dụ |

Khi bí giữa chừng
Ba cách nối tiếp khi hết ý
Thêm một ví dụ cụ thể: một lần, một người, một chỗ.
So sánh với một thứ khác: trước kia thế nào, giờ khác ra sao.
Nói vì sao điều đó quan trọng với bạn — phần này gần như không cạn.
Và nếu chủ đề xa lạ thì được phép kể một chuyện gần giống rồi nói rõ mình đang liên hệ. Bài thi chấm cách bạn nói, không chấm độ chính xác của câu chuyện.
Luyện phần này nên bấm giờ thật và ghi âm. Nghe lại thường phát hiện mình dừng ở đúng một chỗ mỗi lần — và đó là chỗ cần một cách nối tiếp đã chuẩn bị.
Thông số và quy tắc trong bài lấy từ tài liệu công khai của đơn vị tổ chức thi. Hãy đối chiếu với thông báo mới nhất trước khi đăng ký.
Chủ đề
- Speaking
- Luyện tập


