
Một tình huống rất quen: đọc hiểu tốt, xem phim không cần phụ đề, nhưng đứng trước một người nước ngoài thì câu đơn giản nhất cũng nghẽn lại.
Kết luận thường thấy là chưa đủ từ, và cách chữa thường thấy là học thêm từ. Cách chữa đó hiếm khi có tác dụng, vì chẩn đoán sai.
Vốn từ có hai chiều
Chiều thứ nhất là NHẬN RA: gặp từ trong câu và hiểu ngay. Chiều thứ hai là GỌI RA: có ý trong đầu rồi tự tìm từ diễn đạt. Với hầu hết người học, chiều thứ hai nhỏ hơn nhiều lần.
| Nhận ra | Gọi ra | |
|---|---|---|
| Dùng khi | Nghe và đọc | Nói và viết |
| Đầu vào | Từ có sẵn trước mắt | Chỉ có ý trong đầu |
| Luyện bằng | Đọc nhiều, nghe nhiều | Nói thành tiếng, tự đặt câu |
Khoảng cách đó không phải khiếm khuyết mà là hệ quả trực tiếp của cách học: đọc và nghe luyện chiều nhận ra, chỉ nói và viết mới luyện chiều gọi ra.
Điều làm nó khó nhận ra
Nhìn một danh sách từ và thấy mình nhớ hết cho cảm giác vốn từ rất chắc. Cảm giác đó đo chiều nhận ra, và nó không nói gì về chiều còn lại.
Vì thế cách ôn phổ biến nhất — đọc lại danh sách — vừa dễ chịu vừa gần như vô ích với việc nói.
Nguyên nhân thứ hai: học từ rời
Tiếng Anh dùng rất nhiều cụm cố định, và người bản ngữ gọi ra cả cụm chứ không ghép từng từ. Người học từ rời phải ghép tại chỗ, vừa tốn thời gian vừa dễ ra câu nghe gượng.
Cách chữa nằm ở đơn vị ghi chép: gặp từ mới thì ghi nguyên cụm nó xuất hiện trong đó. Đơn vị gọi ra lúc nói cũng chính là đơn vị đã ghi.
Nguyên nhân thứ ba: sợ sai
Rất nhiều người dựng xong cả câu trong đầu, soát ngữ pháp, rồi mới nói — và quá trình đó dài hơn quãng dừng mà hội thoại cho phép.
Cách phá thực tế là hạ tiêu chuẩn cho lần nói đầu tiên: nói câu đơn giản nhất diễn đạt được ý, chấp nhận nó chưa hay, sửa ở lần sau.
Bốn việc đổi được chiều gọi ra
Ghi nguyên cụm, không ghi từ đứng một mình.
Sau mỗi từ mới, tự đặt một câu về chính đời sống của bạn.
Ôn bằng cách che phần tiếng Anh và tự gọi ra từ.
Mỗi ngày nói thành tiếng vài phút, không chuẩn bị, không dừng lại sửa.
Thước đo có ích không phải số từ trong sổ mà là số từ dùng được khi nói mà không phải dừng nghĩ. Con số ấy luôn nhỏ hơn cảm giác, và đó chính là lý do nên dùng nó.
Chủ đề
- Speaking
- Từ vựng


